Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Nội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Nội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Lát lại hè phố Hà Nội - một hành động tham ô





Vỉa hè Hà Nội lại bị cày xới để lát mới

Dù còn khá mới nhưng vỉa hè phố Nguyễn Thái Học, Trần Hưng Đạo, Lê Thánh Tông, Vạn Bảo... đang được xới tung để lát bằng gạch mới. VnExpress.net ghi lại hình ảnh ngày 29/11.

Theo người dân, vỉa hè phố Nguyễn Thái Học mới được lát lại cách đây vài năm bằng gạch block.


 
Tuy nhiên, khoảng 10 ngày nay, gạch trên hè phố này bị bóc lên.
Một công nhân tại đây cho hay: "Gạch còn khá mới nhưng người ta bảo bóc lên để lát gạch khác".
Chiếc xà beng nhọn băm xuống cũng chỉ có thể khiến những viên gạch làm bằng xi măng này sứt góc.
Gạch cũ được xếp lại thành đống, chờ được chuyển đi.
Không có máy đầm, công nhân dùng thước để san phẳng nền...
... trước khi xếp gạch lại.
Có đoạn vỉa hè trên phố này còn được nâng lên chừng 15cm.
Và lớp gạch cũ này sẽ không được bóc đi mà chỉ được phủ cát để lát lượt gạch mới lên trên.
Do vỉa hè bị cày xới nên khách bộ hành phải thong dong dưới lòng đường.

Theo VnExpress

 

Lời bình:

Có thủ đô nào trên thế giới cứ vài ba năm lại lát lại vỉa hè như thế này không? Tại sao người ta cứ liên tục đào bới thủ đô thế này? Đối với một ngôi nhà, thử hỏi có nhà nào vài ba năm lại lát lại nền, thay gạch sân không?

Người ta có thể đặt câu hỏi: Liệu đây có phải là việc chỉnh trang làm đẹp thủ đô không?

Xin trả lời thẳng: Hoàn toàn không phải. Đâychỉ  là một thủ đoạn tham ô núp dưới chiêu bài lát lại vỉa hè. Không chỉ trên những tuyến phố lớn, ở nhiều phố nhỏ, có nơi vỉa hè chỉ rộng vài gang tay người ta cũng đào bới cậy lên lát lại. Nhiều nơi vỉa hè vốn được  tráng  xi măng phẳng phiu, nay thay bằng gach trở nên gồ ghề. Màu xi hè đang sáng  thay bằng gạch màu nâu tối trông bẩn thỉu. Ấy vậy mà người ta cứ làm, cứ thay.

Nguyên nhân ở đây chính là sự tham ô trong việc lát hè quá dễ. Ai đi đo đếm được diện tích hè. Người ta cứ chọn đoạn hè rộng rồi nhân ra cho cả phố. Còn tại sao lại cứ lát đi lát lại. Điều cũng dễ hiểu. Hồ sơ dự án làm sẵn rồi. Vài năm sau làm lại chỉ việc lấy hồ sơ dự án cũ, thay ngày tháng và tăng giá nguyên vật liệu lên. Vừa ăn không công làm dự án lại đỡ mất công. Cứ thế quay vòng năm này qua năm khác. Hè phố liên tục bị đào bới. Túi tiền của những chủ dự án ngày một to. Bộ mặt thủ đô muôn năm cũ.

Việc lát lại hè phố liên tục như thế này không chỉ là sự lãng phí mà là sự tham ô trắng trợn.



Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

Tiền cho thuê đất trồng rừng không đủ cho một đêm đại lễ

Tin đăng trên các báo cho biết nước ta đã có 8 dự án cho nước ngoài thuê hơn 28 vạn héc ta đất để trồng rừng với giá .... bèo.Chẳng hạn, công ty InnovGreen, Hong Kong, "với 8.123 ha đã được cấp, công ty này nộp ngân sách 77.946 đôla".Như vậy, nhà đầu tư nước ngoài chỉ phải trả  9,58 đôla, tương đương 180.000 đồng, tức bằng giá của 10 bát phở, có người còn nói ở Sài Gòn chỉ được 5 bát thôi.
Tổng số tiền thu được từ cho thuê rừng từ 8 dự án đến nay là hơn 24 tỷ đồng. Số tiền này có người so sánh chỉ bằng hai tháng lương của một cầu thủ bóng đá của Anh.

Không lẽ một đất nước với hơn 80 triệu dân đang tiến tới trở thành nước công nghiệp hoá vào năm 2020 lại phải kiếm tiền một cách bần cùng như vậy? Phải chăng nước ta quá nghèo?

Chẳng khác nào bạn đang ở một ngôi nhà của cha ông để lại có đầy đủ vườn tược với khuôn viên đàng hoàng, tự nhiên lại cho người lạ đến thuê một khoảnh vườn với giá chưa đủ cho bạn mỗi sáng một chén  nước chè.

Lại cũng tin từ các báo cho biết:  đại lễ vừa qua nghe đồn tiêu tốn hợn 90 ngàn tỷ đồng nhưng các quan chức nói không nhiều như vậy. Bộ Văn hoá Thông tin.cho biết chỉ tiêu hết 88 tỷ đồng, tiết kiệm gần một nửa. Các Bộ ngành khác và nơi chi nhiều nhất là Thủ đô Hà Nội chưa rõ là bao nhiêu nhưng chỉ nhìn vào các màn trình diễn, tiết mục nào cũng phải hàng trăm hàng ngàn người, rồi diễu binh, tất cả phải  tập luyện hàng mấy tháng trời, rồi cờ, phướn, hoa tươi chở từ đảu từ đâu đến cũng đủ thấy số tiền tiêu không phải là nhỏ. Chưa kể đường sá, vỉa hè còn đang tốt tự nhiên đào bới để thay gạch đá cho ...mới. Phải chăng nước ta quá giầu?

Như vậy tiền cho thuê mấy chục vạn héc ta đất trồng rừng nơi biên giới chắc chỉ đủ chi cho 1 giờ ban đêm của đại lễ. Thật đúng là tích cóp 50 năm tiêu phí ......1 giờ.

Nước ta quá nghèo hay quá giầu đây?


Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

Không thể giao Hà Nội cho... "những con cáo" tư vấn

Tuần Vietnam.net có bài phỏng vấn GS Michael Douglass (Trung tâm Nghiên cứu toàn cầu hóa, ĐH tổng hợp Hawaii, Mỹ). Một GS đại học ở Mỹ nhưng đã chẩn đoán chính xác, bắt đúng "bệnh" của quy hoạch và quản lý Hà Nội hiện nay. Ông còn nói hộ nguyện vọng của đa số người dân Hà Nội đang bị mất Hà Nội của chính mình. Một người nước khác lo cho những người nghèo của Hà Nội.
Để tiện cho việc theo dõi, xin lưu ở đây toàn bộ bài phỏng vấn. Bài gốc ở đây.

Trở thành tài sản riêng của ai đó?
- GS có quan tâm đến Đề án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô Hà Nội đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050 và những thảo luận xung quanh đó không?
- Tôi rất quan tâm chứ. Tôi cho rằng tương lai của Hà Nội phải thuộc về những người HN, và bản quy hoạch đang được làm kia phải phản ánh tiếng nói của họ. Nhưng tôi cảm thấy thực tế của bản đồ án này không phải như vậy. Đồ án quy hoạch đã không phản ánh được văn hóa và lịch sử giàu có của thành phố, và có rất nhiều vấn đề còn tồn tại về giao thông, môi trường... cho đến việc giữ bản sắc của thành phố.


GS Michael Douglass (Nguồn: Website ĐHTH Hawaii)

Bản thân tôi không chống lại những công trình hiện đại bằng sắt, thép, kính, nhưng phải cân bằng. Siêu thị cũng tốt thôi, nhưng còn chợ thì sao, tại sao không giữ cả hai? Tại sao ta không có thêm cả công viên dành cho công chúng và những phòng tập tiện nghi hay những resort cho những người giàu có? Dường như các bạn đang biến nhiều không gian công cộng thành không gian riêng cho một nhóm người.
Mối lo lắng của tôi là tầm nhìn của ai, tiếng nói của ai đang được phản ánh trong đồ án quy hoạch? Còn chính quyền ở đâu, khi chính những đường phố, những tòa nhà cũng trở thành tài sản riêng của ai đó? Bạn có thể vào trong, nhưng chẳng thể làm gì ở đó, vì nó không phải của bạn. Trong khi chính chợ, công viên cũng như hè phố ở Hà Nội... mới là không gian để con người trò chuyện, chia sẻ, cả với những người quen và người không quen.
 Một vấn đề nữa là công bằng xã hội, dường như ở Hà Nội bây giờ thì người giàu có tất cả, còn những người nghèo mất đất, mất cơ hội, mất nguồn sống. Mọi người đều phải được trao cơ hội để có cuộc sống tốt hơn, không thể chỉ tập trung cho những người giàu.
- GS đã có buổi seminar với chủ đề "Hà Nội - thành phố toàn cầu hay thành phố sống tốt". Phải chăng ý GS là Hà Nội đang theo xu hướng thành phố toàn cầu?
- Tôi không biết nhiều về HN như các bạn, nhưng ngược lại tôi nhìn thấy nhiều điều mà các bạn không nhìn thấy. Tôi không dám "bảo" ai đó phải làm gì, mà muốn mở ra những cuộc đối thoại, trao đổi để từ đó các bạn sẽ tìm thấy một tầm nhìn chung. Ở buổi seminar, tôi nhận ra mọi người đến đó đều rất quan tâm đến chủ đề, và đến phần thảo luận thì tôi không phải nói nhiều vì mọi người thay nhau nói rồi. Lẽ ra mỗi 6 tháng, chúng ta phải có một buổi trao đổi, thảo luận tập thể như vậy.
Những con gà sẽ bị ăn thịt
- Ý tưởng về một lựa chọn cho Hà Nội trong GS xuất phát từ khi nào?
- Ồ, một câu hỏi rất thú vị. Khi tôi đến đây lần đầu tiên, tôi nghĩ vấn đề của Hà Nội phải ở hướng ngược lại, thành phố có vẻ "đóng băng", không có nhiều sự phát triển. 10 năm phát triển đầu tiên là quãng thời gian phát triển tốt, mọi thứ thay đổi theo chiều hướng tốt lên, kể cả việc có một vài chung cư cao cấp, khách sạn sang trọng hay siêu thị chẳng hạn. Nhưng sẽ đến một điểm "ngưỡng", có lẽ từ khoảng 4, 5 năm trở lại đây, khi mọi thứ trở nên quá mức. Hà Nội giờ đây ngập tràn hình ảnh của các tập đoàn lớn, giống với bất cứ một thành phố nào.
3 năm trước, lúc đó tôi ở TPHCM. Có một cửa hàng Gucci rất lớn mới khai trương. Rồi một khoảnh khắc, tôi nhìn vào khung cửa sổ rất lớn của cửa hàng với hình ảnh quảng cáo khổng lồ một phụ nữ hiện đại, giàu có, nhưng trong đó tôi lại nhìn thấy sự phản chiếu một phụ nữ Việt Nam bán rong nhỏ bé, đội nón lúp xúp. Đúng thời điểm đó, tôi cảm thấy Việt Nam thu nhỏ lại, Đó là thời điểm tôi bừng tỉnh.
Và bây giờ là câu chuyện quy hoạch Hà Nội, khi mà công ty đang xây dựng những khu đô thị mới lại chính là công ty tư vấn thực hiện quy hoạch này. Đó là sự xung đột, sự đối lập lợi ích rất lớn, sẽ thiếu vắng sự khách quan. Điều này không được phép xảy ra.
Tôi đã từng nói đùa rằng "chúng ta không nhờ những con cáo canh giữ những con gà"
- Ồ, thế thì sẽ chẳng còn con gà nào cả?
- Đúng thế, chắc chắn những con cáo sẽ vui vẻ nhận lời, chỉ có điều những con gà sẽ bị ăn thịt.
Điều bạn cần biết là tại sao tất cả những công ty tư vấn đó lại nồng nhiệt đến Việt Nam trong bối cảnh suy giảm kinh tế này. Ví dụ với các công ty Hàn Quốc, bạn phải biết là ở Hàn Quốc có hơn 500.000 ngôi nhà và căn hộ đang bỏ không, chẳng có người ở. Các công ty đó chẳng có việc gì để làm ở Hàn Quốc, nên phải tìm việc ở nơi khác. Tình trạng đó cũng diễn ra với nhiều công ty của các quốc gia khác. Ở Mỹ cũng có hàng trăm, hàng ngàn trung tâm thương mại đang bị để không. Các bạn phải tỉnh táo với xu thế này.
Ở Việt Nam hiện tại có quá nhiều cơ hội cho các tập đoàn kinh tế kiếm được lợi nhuận khổng lồ. Chỉ cần mua đất nông nghiệp, rồi xây dựng đô thị trên đó. Chẳng phải làm gì nhiều, chỉ xây vài ngôi nhà hiện đại và bảo bạn bỏ tiền mua nó. Bạn tưởng đó là đầu tư nước ngoài, nhưng thật ra không phải, chính người Việt bỏ tiền mua những ngôi nhà đó đấy chứ?
Cũng do nhu cầu của chính người Việt Nam, ai cũng muốn bước chân vào tầng lớp trung lưu, và họ nghĩ họ sẽ làm được điều đó bằng cách mua một căn nhà ở khu đô thị kiểu Ciputra chẳng hạn? Một nghịch lý là tất cả những người bạn của tôi có nhà ở Ciputra đều không muốn sống ở đó, họ mua nhà để đầu tư thôi, nên tạo ra bong bóng bất động sản, "chẳng ai muốn, nhưng lại có vẻ như ai cũng muốn mua chúng". Một điểm khác biệt nữa của Việt Nam là các bạn có thể xin tiền của bố mẹ, anh chị... để mua một căn nhà rất sang trọng. Bạn sử dụng những mối quan hệ gia đình truyền thống theo cách không thể có ở các nước phương Tây.


 Một trong những bức ảnh chụp Hà Nội của nhiếp ảnh gia người Canada Greg Girard trong cuốn sách ảnh "Tiếng gọi Hà Nội 1000 năm" mới phát hành. Ảnh: VnExpress

 20 năm nữa, mọi thứ sẽ biến mất?
- Theo GS, để trở thành một thành phố sống tốt, Hà Nội nhất định phải giữ được những nét đặc trưng gì?
- Trung tâm Nghiên cứu toàn cầu hóa của chúng tôi đã hỗ trợ tổ chức cuộc thi ảnh "Hà Nội - một không gian sống" vào năm ngoái. Đề tài của cuộc thi là người Hà Nội chụp ảnh thành phố của mình, chỉ có một quy định thôi: Không phải là ảnh cho khách du lịch, mà bức ảnh phải thật sự có ý nghĩa với người chụp.
Chúng tôi đã nhận được 1800 bức ảnh, và những bức đẹp nhất được tập hợp để xuất bản một cuốn sách. Khi tôi hỏi người bạn Hà Nội đã cùng chúng tôi tổ chức cuộc thi và làm cuốn sách này, rằng "ấn tượng sâu sắc nhất của cô với những bức ảnh là gì", cô ấy đã trả lời "trong 20 năm nữa, những thứ này sẽ biến mất". Bởi tất cả đều là những hình ảnh về đời sống văn hóa, đời sống xã hội rất đặc trưng của người Hà Nội, nhưng nếu không gian để diễn ra các hoạt động đó không còn thì chính các hoạt động cũng không thể còn.

Thực hiện: Khánh Linh-Tuần Vietnam

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Có phải Viện Bảo tồn di tích của Bộ Văn hóa Thể thao & du lịch đã làm hỏng một di tích giữa Thủ đô?

Tân trang có làm “biến dạng” Ô Quan Chưởng?

Việt Chiến

Những ngày gần đây, dư luận Hà Nội xôn xao về việc di tích Ô Quan Chưởng, cửa ô duy nhất còn sót lại của thành cổ sau gần 300 năm tồn tại, đang có nguy cơ bị “biến dạng” khi được tu bổ, tôn tạo.
Điều dễ thấy nhất là hình ảnh rêu phong cổ kính của Ô Quan Chưởng xưa kia đã bị thay bằng hình ảnh của một chiếc “cổng mới” với chiếc “áo choàng” bằng loại vật liệu màu nâu vàng vừa được sơn trát. Giữa dãy phố cổ cũ kỹ của Hà Nội, giờ đây Ô Quan Chưởng như một cổng ô vừa được “xây mới” chứ không giống một di tích lịch sử vừa được tu bổ, tôn tạo.
Ông Nguyễn Thanh Lâm, ngụ gần khu di tích, cho biết: “Họ tu bổ di tích theo kiểu “giả cổ” mà lại chẳng ra vẻ “cổ kính” chút nào”. Chỉ vào bức tường gạch vừa được sửa chữa của cửa ô cũ, ông Lâm nói: “Các anh nhìn sẽ thấy ngay mấy hàng gạch mới vừa thay, trông rất đều đặn, chỉn chu, vuông thành, sắc cạnh. Nó khác hẳn mấy hàng gạch cổ phía dưới mang nét đẹp sần sùi, lồi lõm trông rất cổ kính. Ngay lớp sơn quét bên ngoài các bờ tường kia, người ta cũng cố tạo ra nước sơn “giả cổ” màu đất nhưng nhìn thấy ngay vẻ nhân tạo. Có một số chi tiết trông rất phản cảm như việc họ dựng một dãy ống dọc bờ thành để cắm cờ, rồi việc để cho từng bó dây điện bò ngoằn ngoèo từ dưới lên trên...”.
Ông Đinh Đông Hà (53 tuổi, nhà ở cạnh khu di tích) nhận xét: “Cũng có người khen họ làm mới cửa ô trông đẹp đấy. Nhưng “vẻ đẹp” của sự tân trang này trông như một bà già tóc bạc trắng vừa mới được “tô son, trát phấn”. Vẻ đẹp ấy tân kỳ quá khi họ dùng loại gạch “vồ” mới để sửa chữa chứ không phải loại gạch cổ cách đây mấy trăm năm các cụ xây cửa ô này. Di tích lịch sử là để cho mọi người cùng chiêm ngưỡng và tất cả đều phải có tinh thần giữ gìn, bảo quản. Phố này là phố cấm ô tô, nhưng ban đêm xe tải 4-5 tấn vẫn chạy ầm ầm qua cổng Ô Quan Chưởng, làm sụt lún hết những viên đá cổ lát dưới cổng ô”. Ông Hà chỉ cho chúng tôi thấy lớp gạch mới xây năm 1994 và lớp gạch mới xây năm 2010 ở cổng ô này. Qua đó, có thể thấy rõ sự khác biệt giữa những lớp gạch cổ và những hàng gạch mới. Hỏi kỹ chuyện, chúng tôi được biết, gia đình ông Hà đã có bốn đời ở phố Ô Quan Chưởng và tên của ông cũng xuất phát từ tên gọi “Đông Hà môn” của cửa ô lịch sử này.

 Ô Quan Chưởng ngày xưa - Ảnh: tư liệu
Năm 2009, Quỹ Bảo tồn văn hóa của Đại sứ Mỹ đã công bố quyết định tài trợ số tiền 74.500 USD cho dự án bảo tồn, tôn tạo Ô Quan Chưởng trong Lễ ký kết dự án tài trợ diễn ra tại Hà Nội với sự tham dự của Đại sứ Mỹ và Bộ VH-TT-DL. Đại sứ Mỹ Michael Michalak đánh giá Ô Quan Chưởng là một công trình kiến trúc tuyệt đẹp và là một di sản đô thị quý giá của Việt Nam, công trình hiện đang phải chịu áp lực đô thị hóa và xuống cấp, cần được tôn tạo, bảo tồn.
Về việc tu bổ di tích Ô Quan Chưởng, Ban Quản lý di tích và danh thắng (QLDT&DT) Hà Nội cho biết: Ô Quan Chưởng đã xuống cấp từ nhiều năm nay. Dự án Chống xuống cấp di tích Ô Quan Chưởng được tiến hành, chủ yếu tập trung vào các hạng mục nhỏ, thay lại những cấu kiện không đúng với nguyên gốc, sửa lại những kiến trúc vật chất bị rêu phong ăn hỏng, lắp lại hai cánh cửa, lát đá phía bên trong cửa ô. Ban QLDT&DT đã phối hợp với Viện Bảo tồn di tích - Bộ VH-TT-DL để tu bổ công trình này và tập trung xử lý triệt để các loại nấm mốc cùng các siêu khuẩn ăn vào gạch. Trong quá trình tu bổ, toàn bộ số gạch cũ không đúng niên đại của Ô Quan Chưởng đã được bóc ra, thay vào đó là gạch vồ, loại gạch được tìm thấy rất nhiều trong các đợt khai quật Thành cổ Hà Nội và đúng với loại gạch dùng để xây Ô Quan Chưởng xưa. 
Theo thông tin chúng tôi được biết, việc tu bổ Ô Quan Chưởng vẫn đang được TP Hà Nội tiếp tục triển khai và hiện nay, công trình này vẫn chưa được nghiệm thu. Vấn đề dư luận đặt ra là, phải chăng việc tân trang bước đầu công trình này có thể dẫn đến sự “biến dạng” di tích lịch sử nói trên? Do vậy, TP Hà Nội và các cơ quan chức năng về văn hóa và bảo tồn cần có sự giám sát đặc biệt đối với việc tu bổ, tôn tạo công trình này, tránh để xảy ra những việc đáng tiếc cho một cửa ô lịch sử duy nhất còn sót lại của Hà Nội.
 Ô Quan Chưởng tên gọi cũ là “Thanh Hà môn” và “Đông Hà môn”, là một cửa ô của Hà Nội xưa, nằm ở phía đông của tòa thành đất bao quanh kinh thành Thăng Long. Cửa ô này được gọi là Ô Quan Chưởng để ghi nhớ sự hy sinh của viên chưởng cơ và binh lính nhà Nguyễn đã chiến đấu chống Pháp khi chúng đánh thành Hà Nội. Ô Quan Chưởng có lịch sử gần 300 năm tuổi, được xây dựng vào năm 1749 thời nhà Lê, được xếp hạng di tích quốc gia vào năm 1994. Ô Quan Chưởng được thiết kế gồm vọng lâu, cửa chính và hai cửa bên, trên tường có gắn một tấm bia đá do Thống đốc Hoàng Diệu đặt năm 1881. Ngày nay, Ô Quan Chưởng là cửa ô duy nhất còn lại của Hà Nội, trong khi 15 cửa ô khác đều đã bị mất dấu bởi sự tàn phá của thời gian, chiến tranh.

Việt Chiến - Thanh Niên Online.

 HÌNH ẢNH Ô QUAN CHƯỞNG SAU TRÙNG TU
 

10h30 ngày 30 tháng 10 năm 2010, Ông Nguyễn Vinh Phúc gọi điện hỏi chuyện Ông Nguyễn Đức Hòa (Phó GĐ Sở VH -TT - DL Hà Nội) về chuyện Ô Quan Chưởng. Ông Hòa cho biết, đơn vị trùng tu di tích này là Viện Bảo tồn di tích của Bộ Văn hóa Thể thao & du lịch (do ông Lê Thành Vinh là Viện trưởng). Ngành văn hóa thành phố HN không phụ trách việc tu bổ này.
Ảnh: Nguyễn Xuân Diện

Theo Blog Nguyễn Xuân Diện


Lời bình cuối. Đây không phải là tu bổ di tích cổ mà là làm hỏng di tích. Họ nói đã thay những viên gạch không đúng niên đại bằng những viên gạch "vồ" nào đó nhưng lại trát chít, sơn phết bằng những vật liệu thời nay, khoác cho di tích này bộ áo mới. Có phải Viện Bảo tồn di tích của Bộ Văn hóa Thể thao & du lịch đã làm hỏng một di tích giữa Thủ đô?
Ở bên Đức, đôi khi giữa những toà nhà hiện đại to lớn ta gặp một lâu đài hoặc di tích cổ lỗ rêu phong. Di tích ở các nước đều được tôn trọng như vậy. Chẳng nói đâu xa hãy xem một vài tháp Chàm được chuyên gia Ba Lan giúp trùng tu trông chẳng khác gì những cái khác chỉ khác ở chỗ trông nó như một cái tháp còn nguyên, không ai nghĩ là nó mới được tu bổ. Hay như một ngôi chùa gần Hà Nội mới được trùng tu và được giải thưởng. Vẫn là ngôi chùa cũ nhưng được tu bổ mới y như ...... cũ (tức là như khi chùa chưa hỏng). Tuy nhiên những công trình được tu bổ đúng cách như thế có quá ít.
Điều đáng buồn ở đây là việc tu bổ này lại do một Viện Bảo tồn di tích của chính cái Bộ có trách nhiệm bảo tồn di tích thực hiện. Chắc trong báo cáo thành tích của Viện này luôn luôn có câu "Đây là Viện khoa học đầu ngành về bảo tồn di tích". 
Với một Viện như thế ở trong  một Bộ như thế trách nào những đền chùa, niếu mạo, di tích hàng trăm năm tuổi trong cả nước không  bị tu bổ theo kiểu .......phá cũ làm mới.
Thật đau xót khi di sản của cha ông để lại từ trăm ngàn năm nay lại nằm trong tay của những kẻ vô văn hoá!

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Phát biểu của bà Clinton trong buổi gặp Ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm

Bà Clinton thật đúng là một chính khách tầm cỡ. Có rất nhiều điều có thể nói về bà. Nhưng trước hết xin lưu lại đây những phát biểu của bà ở Hà Nội trong buổi gặp Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm.

U.S. Department of State
Hillary Rodham Clinton
Secretary of State
Nhận xét sau lễ ký kết
Hà Nội, Việt Nam
30-10- 2010
Ngoại trưởng Clinton: Cảm ơn ông rất nhiều, ông Bộ trưởng Ngoại giao. Tôi rất hân hạnh trở lại Hà Nội và có vinh dự chứng kiến việc hoàn thành thỏa thuận lớn giữa hai nước chúng ta. Boeing và Microsoft là hai trong số các công ty lớn của Mỹ và các công ty đối tác, các bạn đã gắn bó hôm nay sẽ cung cấp lợi ích thiết thực cho cả người Việt lẫn người Mỹ.
Tôi cũng rất vui khi thấy các thỏa thuận liên quan đến Công ước Liên Hiệp Quốc chống Tra tấn đã được ký kết. Công ước này thể hiện một cam kết kéo dài nhiều thập niên của cộng đồng quốc tế, tôn trọng nhân quyền và phẩm giá. Hoa Kỳ lấy làm vinh dự hỗ trợ người dân Việt Nam khi [Việt Nam] tái khẳng định cam kết bằng cách phê chuẩn công ước này.
Thỏa thuận này là kết quả trực tiếp của các cuộc đối thoại về nhân quyền giữa hai nước chúng ta. Thêm bằng chứng rằng các cuộc thảo luận về những vấn đề khó khăn đã cho ra các kết quả thực sự.
Như quý vị đã biết, đây là chuyến đi lần thứ hai của tôi đến Hà Nội trong năm nay và đó là một dấu hiệu quan trọng mà Hoa Kỳ đặt mối quan hệ với Việt Nam, với Đông Nam Á và với toàn bộ khu vực châu Á Thái Bình Dương. Tuần này đánh dấu lần đầu tiên Hoa Kỳ tham gia hội nghị thượng đỉnh Đông Á và tôi xin cảm ơn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã mời tôi làm người khách trong buổi họp mặt này. Tổng thống Obama mong muốn tham gia Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á vào năm tới tại Indonesia.
Hoa Kỳ cam kết tham gia Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á trong thời gian dài, bởi vì chúng tôi tin rằng hội nghị có thể và nên trở thành một diễn đàn quan trọng về các vấn đề chính trị và an ninh trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Thượng đỉnh Đông Á cũng cung cấp cơ hội tham khảo ý kiến trực tiếp với các lãnh đạo trong khu vực. Tôi đã có một số cuộc họp đạt hiệu quả tối qua và hôm nay với các đối tác của tôi và các nhà lãnh đạo khác từ Nam Hàn, Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, Việt Nam, và các nước khác. Tôi muốn đưa ra thông báo ngắn gọn từ các cuộc thảo luận của tôi với thủ tướng và bộ trưởng ngoại giao.
Rõ ràng là hai nước chúng ta đã đạt đến một mức độ hợp tác mà khó có thể tưởng tượng trong vài năm trước đây. Chúng ta đã vượt xa khỏi quá khứ đau thương và xây dựng mối quan hệ trong sự tôn trọng lẫn nhau, tình bạn, và lợi ích chung ổn định, an toàn và thịnh vượng ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Trong các cuộc thảo luận, chúng tôi tái khẳng định sự quan tâm được chia sẻ trong việc hướng tới một quan hệ đối tác chiến lược và chúng tôi đã thảo luận một loạt vấn đề khác. Chúng tôi nói về tầm quan trọng của việc gia tăng hợp tác về an ninh hàng hải, tìm kiếm và các hoạt động cứu hộ và cứu trợ thiên tai.
Các cơn bão lớn năm nay đã và đang tàn phá nghiêm trọng đối với người dân Việt Nam, cho thấy các nỗ lực chung của chúng ta trong khu vực này là cấp bách hơn bao giờ hết. Và cũng như tất cả những người bạn của Việt Nam, chúng tôi đau buồn vì những cái chết bi thương trong đợt lũ lụt gần đây và tôi muốn gửi lời chia buồn chân thành của tôi đến những người đã mất người thân, nhà cửa, và công ăn việc làm. Khi chúng tôi hợp tác chặt chẽ hơn về cứu trợ thiên tai, chúng tôi đang mở rộng trao đổi an ninh, gồm ba cuộc đối thoại hàng năm sẽ gia tăng các mối quan hệ quân sự hai nước và kết quả là [mang lại] lợi ích cụ thể cho người dân Việt Nam.
Chúng tôi cũng đã có một cuộc họp tuyệt vời sáng nay về Sáng kiến Hạ lưu Mekong và Việt Nam là một lãnh đạo thực sự trong việc tìm những cách để chúng tôi có thể hợp tác nhằm giảm nhẹ các thiệt hại môi trường đang xảy ra ở Hạ lưu sông Mekong.
Về thương mại, hai nước chúng ta đã đạt được tiến bộ lớn. Mười lăm năm trước, thương mại song phương của chúng ta khoảng $450 triệu đô la. Năm ngoái đã hơn $15 tỷ đô la. Và bộ trưởng ngoại giao với thủ tướng mà tôi đã nói chuyện về việc làm thế nào để mở rộng quan hệ thương mại, gồm cả việc thông qua Đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP- Trans Pacific Partnership). Hoa Kỳ, Việt Nam, và bảy nước khác đã hoàn thành vòng đàm phán thứ ba về TPP trong tháng này và chúng tôi hy vọng rằng Việt Nam có thể kết luận nó trong quy trình nội bộ và sớm thông báo tình trạng của nó như là một thành viên đối tác.
Về y tế, Hoa Kỳ đã cung cấp kinh phí đáng kể cho những nỗ lực của Việt Nam để nâng cao hệ thống y tế, và phòng chống HIV/AIDS, cúm gia cầm, và các mối đe dọa đại dịch. Năm tới, chúng tôi sẽ bắt đầu làm việc về dự án $34 triệu đô la để loại bỏ chất độc dioxin trong đất ở sân bay Đà Nẵng, di sản quá khứ đau thương chúng ta chia sẻ, và một dấu hiệu tương lai đầy hy vọng mà chúng ta đang xây dựng lại với nhau.
Biến đổi khí hậu, như chúng ta hướng vào các cuộc đàm phán ở Cancun tháng 11 này, chúng tôi hy vọng làm việc với Việt Nam và các nước khác để xây dựng những tiến bộ mà chúng ta đã thực hiện ở Copenhagen. Ngoài ra, tại cuộc họp của Sáng kiến Hạ lưu Mekong, chúng ta đã thảo luận làm thế nào để cùng làm việc với nhau, thích ứng với những tác động của biến đổi khí hậu. Và chúng tôi đã có một cuộc thảo luận rất xây dựng về tác động tiềm năng của các đập xây dựng ở Hạ lưu Mekong. Hoa Kỳ đã đề nghị tạm dừng, trước khi công trình chính tiếp tục xây dựng, chúng tôi sẽ tài trợ một nghiên cứu về vấn đề này.
Bây giờ, mặc dù các quan hệ đối tác giữa hai nước đang mạnh và ngày càng mạnh hơn, như với tất cả những người bạn mà chúng tôi có các lĩnh vực bất đồng. Một trong những lĩnh vực đó [mà chúng tôi] quan tâm là quyền con người. Trong khi thỏa thuận mà chúng tôi đã chứng kiến được ký kết hôm nay chắc chắn là một bước đi đúng hướng, Hoa Kỳ vẫn còn quan ngại về việc bắt giữ và kết án những người bất đồng chính kiến ôn hòa, đè nặng lên các nhóm tôn giáo, kiềm chế tự do Internet, bao gồm cả các blogger. Việt Nam có rất nhiều tiềm năng, và chúng tôi tin rằng cải cách chính trị và tôn trọng quyền con người là một phần thiết yếu trong việc nhận ra tiềm năng đó.
Lần trước tôi có mặt ở đây hồi tháng Bảy, chúng ta đã tổ chức kỷ niệm 15 năm quan hệ Việt – Mỹ. Lần này, chúng ta kỷ niệm 1.000 năm Hà Nội là thủ đô Việt Nam. Và tôi muốn gửi lời chúc mừng của tôi đến các công dân của thành phố xinh đẹp này, và những lời chúc tốt đẹp nhất của tôi đến tất cả người dân Việt Nam. Tôi mong muốn được làm việc với các bạn, và với người dân Việt Nam, để mở rộng công việc của chúng tôi, quan hệ đối tác của chúng tôi, và tình bạn của chúng tôi trong những năm tới. Cảm ơn bạn rất nhiều. (Vỗ tay)
Người điều khiển: (nói tiếng Việt)
HỎI: (bằng tiếng Việt)
Ngoại trưởng Khiêm: (nói tiếng Việt)
Ngoại trưởng Clinton: Cảm ơn bạn, bởi vì chúng tôi cũng tin rằng giáo dục là một trong những phần quan trọng trong mối quan hệ của chúng ta. Và đó là một trong những lĩnh vực mà chúng ta thấy có sự phát triển tích cực.
Trong ba năm qua, chúng tôi đã đưa các học giả Việt – Mỹ đến với nhau, các lãnh đạo chính phủ, các doanh nghiệp tư nhân để thảo luận làm thế nào chúng ta có thể hợp tác tốt hơn trong việc thúc đẩy giáo dục. Trong thời gian đó, số lượng sinh viên Việt Nam du học tại Hoa Kỳ gần như tăng gấp ba, lên tới hơn 13.000. Và chúng tôi hỗ trợ mạnh mẽ trao đổi giáo dục và cộng tác học thuật, bao gồm thông qua chương trình Fulbright và chương trình Anh ngữ của chúng tôi.
Chúng tôi cũng cam kết sẽ làm việc với Việt Nam như cải cách hệ thống giáo dục ở Việt Nam, và khuyến khích các chương trình giáo dục tư nhân Việt – Mỹ, bao gồm một trường đại học kiểu Mỹ.
Vì thế, chúng tôi nghĩ rằng có một tiềm năng không giới hạn ở đây. Và trong hai chuyến đi của tôi trong bốn tháng qua, đã có một số người trẻ tuổi nói với tôi rằng, họ rất thích nghiên cứu tại Hoa Kỳ, họ rất thích học tiếng Anh, và chúng tôi muốn giúp những người trẻ tuổi đạt được mục đích của họ.
Người điều khiển: Xin cám ơn. (nói tiếng Việt).
Hỏi: Xin chào. Tôi ở đài NPR. Chính phủ Trung Quốc đã bày tỏ một số điều họ không hài lòng về vai trò của Mỹ trong việc tranh chấp ở đảo Điếu Ngư, hay Senkaku, bao gồm cả lời nhận xét của bà với Bộ trưởng Ngoại giao Nhật Bản, ông Maehara. Tôi muốn biết, với tình hình như thế, nếu có thể, Hoa Kỳ làm điều gì để hành động như một trung gian hay người môi giới trong vấn đề này?
Tôi cũng muốn biết, nếu Bộ trưởng Ngoại giao Dương [Khiết Trì] có bất kỳ khẳng định hoặc giải thích nào, như tin đã đưa, về chính sách xuất khẩu đất hiếm của Trung Quốc? Và ông ấy có bất cứ đề nghị nào về việc Trung Quốc có thể làm điều gì để phá vỡ sự bế tắc của trong vấn đề hạt nhân ở Bắc Hàn? Xin cảm ơn bà.
Ngoại trưởng Clinton: Vâng, trước tiên, liên quan đến quần đảo Senkaku, Hoa Kỳ chưa bao giờ giữ vị thế chủ quyền, nhưng chúng tôi đã nói rất rõ rằng, các hòn đảo là một phần nghĩa vụ trong hiệp ước chung của chúng tôi, và nghĩa vụ đó là bảo vệ Nhật Bản. Chúng tôi chắc chắn đã khuyến khích cả Nhật Bản và Trung Quốc tìm kiếm giải pháp hòa bình cho bất kỳ những bất đồng nào mà họ có trong khu vực này hay với khu vực khác. Tất cả sự quan tâm của chúng tôi đối với Trung Quốc và Nhật Bản là có quan hệ ổn định, hòa bình. Và chúng tôi đã đề nghị cho cả hai nước rằng Hoa Kỳ sẵn sàng đứng ra [trong cuộc đối thoại] tay ba, nơi chúng tôi sẽ đưa Nhật Bản và Trung Quốc và các bộ trưởng ngoại giao của họ lại ngồi lại với nhau để thảo luận về một loạt vấn đề.
Về vấn đề khoáng sản đất hiếm, Bộ trưởng Ngoại giao Dương [Khiết Trì] đã nói rõ rằng Trung Quốc không có ý định giữ lại các khoáng chất này ở thị trường. Ông ấy nói rằng ông muốn nói rõ điều đó. Bây giờ, thực tế là nó đang được gọi là đất hiếm với một lý do, nó rất hiếm. Và Hoa Kỳ, cùng với các đồng minh khác – Nhật Bản, Châu Âu và các nước khác – sẽ tìm kiếm thêm nhiều nguồn tài nguyên và tìm kiếm thêm các nguồn đất hiếm này. Vì vậy, trong khi chúng tôi đang hài lòng về tuyên bố rõ ràng này mà chúng tôi nhận được từ chính phủ Trung Quốc, chúng tôi vẫn nghĩ rằng, toàn thế giới, cần tìm giải pháp thay thế và tìm kiếm các nguồn tài nguyên mới, điều mà chúng tôi sẽ theo đuổi.
Và cuối cùng, tôi đã nói rất lâu với cả Tổng thống Lee của Nam Hàn, với đối tác Nhật Bản của tôi khi tôi gặp ông ở Honolulu, và với Bộ trưởng Dương [Khiết Trì] về Bắc Hàn. Đây là vấn đề mà tất cả chúng ta đều quan tâm, và chúng tôi tiếp tục kêu gọi Bắc Hàn trở lại bàn đàm phán, để theo đuổi những gì họ đã bắt đầu hồi năm 2005, đó là một loạt các cam kết thực hiện các bước không thể đảo ngược để phi hạt nhân hóa trên bán đảo Triều Tiên. Vì vậy, chúng tôi giữ liên lạc với những người đồng nhiệm của chúng tôi: Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và Nga để làm những gì chúng ta có thể, cố gắng đưa Bắc Hàn đi vào con đường hiệu quả hơn.
Người điều khiển: Cám ơn. (nói tiếng Việt).
Hỏi: (bằng tiếng Việt).
Ngoại trưởng Clinton: Vâng, khi Tổng thống Obama nhậm chức và tôi trở thành ngoại trưởng, một trong những ưu tiên hàng đầu của chúng tôi là tái khẳng định cam kết trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Hoa Kỳ là nước duy nhất trên thế giới là cường quốc tại Đại Tây Dương và Thái Bình Dương. Và chúng tôi không chỉ muốn tăng cường quan hệ song phương, như chúng tôi với Việt Nam, và với các nước khác trong khu vực, mà chúng tôi còn muốn tham gia tích cực hơn vào các tổ chức khu vực, như ASEAN.
Vì vậy, một trong những chuyến đi đầu tiên mà tôi thực hiện – thực ra là chuyến đi đầu tiên tôi thực hiện với tư cách ngoại trưởng – đã đến Đông Á, như đi đến trụ sở ASEAN ở Jakarta, và cam kết rằng Hoa Kỳ đồng ý với Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác, để chúng tôi có thể trở thành một nước tham gia vào các hoạt động ở các diễn đàn khu vực ASEAN, và thực hiện một cam kết thực sự đối với tổ chức các quốc gia ASEAN.
Chúng tôi cũng tin rằng Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á là nơi mang các quốc gia khác lại với nhau ngoài các nước chính như ASEAN, đến với nhau để thảo luận các vấn đề chính trị, an ninh, là một diễn đàn rất quan trọng mà Hoa Kỳ là một phần trong đó. Hôm nay, tôi đã nói tại cuộc họp ở Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á trước đó với các nhà lãnh đạo rằng hệ quả của các vấn đề chính trị, kinh tế và an ninh đang được thảo luận trong khu vực, Hoa Kỳ muốn có mặt ở đó.
Chúng tôi rất vui, rằng Việt Nam hiện làm chủ tịch ASEAN trong năm 2010, đã tạo điều kiện cho chúng tôi tham gia, và mời chúng tôi làm khách mời của chủ tịch. Và chúng tôi đã rất vui mừng khi chúng tôi có cơ hội cùng với Nga tham gia. Hoa Kỳ có mối quan hệ sâu rộng và lâu dài ở châu Á-Thái Bình Dương, và chúng tôi muốn là một đối tác tốt, một người bạn tốt, một hàng xóm tốt. Và tôi nghĩ một trong những cách chúng ta có thể chứng minh đó là bằng cách tham gia tích cực vào các tổ chức như Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á.
Người điều khiển: Cảm ơn bà. (nói tiếng Việt).

Hỏi: Xin cảm ơn. Đây là một câu hỏi dành cho Ngoại trưởng Clinton và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm.
Bà nói bà nêu các vấn đề nhân quyền và những vụ bắt bớ gần đây với bộ trưởng ngoại giao [Phạm Gia Khiêm]. Tôi chỉ muốn biết những gì ông ấy đã nói với bà, và bà đã chấp nhận lời phản hồi như thế nào. Và có lẽ ông bộ trưởng ngoại giao có thể nói về điều đó.
Và cũng có thể, một phần thú vị về việc sự tiến triển trong mối quan hệ Việt – Mỹ là thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự. Tôi muốn biết tình trạng của những cuộc đàm phán này là gì, và nếu Hoa Kỳ cho phép Việt Nam sản xuất nhiên liệu hạt nhân làm giàu uranium, là một thành phần trong thỏa thuận đó. Và tôi muốn biết [các thoả thuận này] đang ở vị trí nào. Xin cảm ơn bà.
Ngoại trưởng Clinton: Vâng, chúng tôi đang (không nghe).

Ông Phạm Gia Khiêm: (nói tiếng Việt)

Ngoại trưởng Clinton: Nhân quyền là vấn đề rất quan trọng đối với Hoa Kỳ, và chúng tôi thường xuyên nêu lên mối quan tâm của chúng tôi, như tôi đã nói buổi tối qua với Thủ tướng Chính phủ, và đã lặp lại hôm nay với Phó Thủ tướng và Bộ trưởng Ngoại giao. Chúng tôi không chỉ nêu vấn đề này nói chung, mà chúng tôi còn đặc biệt quan tâm về các bản án nặng nề dành cho các nhà hoạt động chính trị, tấn công vào các blogger, hạn chế tự do Internet, và tự do tôn giáo, thắt chặt kiểm soát đối với các tổ chức nghiên cứu và các phương tiện truyền thông. Chúng tôi nêu những vấn đề này ở mọi cấp, cả ở Hà Nội, và tại Washington, bao gồm cả thông qua đối thoại của chúng tôi về nhân quyền.
Và như tôi đã nói trong lời phát biểu lúc khai mạc, việc ký kết Công ước Chống Tra tấn, đưa ra trực tiếp trong cuộc đối thoại của chúng tôi về nhân quyền. Và tôi rất yên tâm qua ý kiến của Thủ tướng và Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao đã đưa ra, rằng họ muốn cam kết với Hoa Kỳ về các vấn đề này, rằng họ muốn nghe từ chúng tôi và quan điểm của chúng tôi về những vấn đề này. Và chúng ta sẽ tiếp tục làm như vậy một cách kiên định và theo thời gian, như chúng tôi làm cho trường hợp Việt Nam gia tăng trong lĩnh vực kinh tế rất ấn tượng, sẽ trở nên ấn tượng và bền vững hơn như những lợi ích kinh tế đi đôi với những cải tiến về tự do chính trị và về quyền con người.
Liên quan đến tình trạng 123 cuộc đàm phán, chúng tôi ký kết một biên bản ghi nhớ về hợp tác hạt nhân hồi tháng Ba. Và chúng tôi đang tiếp tục các nỗ lực để mở rộng hợp tác hạt nhân dân sự. Chúng tôi vẫn chưa khai mạc các cuộc đàm phán chính thức về 123 thỏa thuận, nhưng chúng tôi đang hướng tới việc đó. Thực ra, Tổng thống Obama mời Thủ tướng Chính phủ đến tham dự hội nghị thượng đỉnh an ninh hạt nhân tại Washington cuối tháng Tư là một dấu hiệu cho thấy tầm quan trọng của chúng tôi về việc hợp tác với Việt Nam trong lĩnh vực này, và chúng tôi mong muốn có tiến triển hơn trong lĩnh vực đó.
Người điều khiển: Cảm ơn bà rất nhiều. (nói tiếng Việt.)


Ngọc Thu lược dịch
Nguồn: US Department of State

Theo anhbasam

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Blog bạn: Cuội ơi

Lượm lặt của người khác mang về nhà mình có nhiều cái lợi. Trước hết là học hỏi được những điều hay của bạn bè, lấy đó làm gương để cố cho bằng. Tiếp theo, đây cũng là một cách quảng cáo cho bạn mà mình cũng thơm lây (nếu đó là món ngon). Chỉ có hai điều cần lưu ý: i) chỉ lượm bài vở đăng trên mạng, không lượm .....đồ vật,  ii) phải ghi rõ nguồn trích, nếu không cũng sẽ mang tiếng là .....đạo chích (văn).-Hạt gạo.

Chuyện cũ viết lại

Nhân thấy “tàu” nó bắn tàu vũ chụ “Hằng Nga 2” lên cung trăng em đọc lại tích Hằng Nga - Hậu Nghê và truyện Thằng Cuội… thấy tức anh ách và... mặc cảm.

Tích “tàu” kể rằng Hằng Nga , Hậu Nghệ là tiên trên trời bị đày xuống hạ giới. Hậu Nghệ giỏi bắn cung. Thủa ấy có 10 mặt trời , nóng như thiêu. Hắn bắn tên rơi 9 mặt trời, chỉ còn lại một! Cô vợ xinh Hằng Nga của hắn buồn vì không còn được bất tử như tiên, hắn đi kiếm thuốc trường sinh, được bà Tây Vương Mẫu cho một viên , dặn dò là bẻ hai cho hai vợ chồng uống. Hắn để thuốc ở nhà chưa kịp dùng thì cô nàng táy máy mở hộp nuốt cả viên !

Thế là quá .. dose!

Nàng không những bất tử mà cứ bay cao mãi , cao mãi.. đến cung trăng.

Hắn cáu, dương cung bắn nàng nhưng không ăn thua gì. Thế là hai vợ chồng... ly dị.

Tích “ta” trường sinh và cung trăng thì dân ta đổi .. khang khác.

Thằng Cuội (nổi tiếng nói .. phét), vào rừng đốn củi, bắn chết cọp con. Cọp mẹ tới thấy vậy, bèn tới cây đa gần đó nhai lá mớm cho con, hổ con sống lại. Cuội ta thấy thế biết là cây trường sinh bèn khuân trồng trong vuờn phía đông, và lấy lá đa làm thuốc, Cuội trở thành ông lang mát tay !

Có bụt dặn rằng cây này phải giữ sạch sẽ, không tưới nước bẩn kẻo nó bay lên giời.

Vợ cuội tính đoảng nên Cuội dặn dò... (cái này đậm đà bản sắc dân tộc !) “Có đái thì đái bên tây, dừng đái bên đông cây dông lên giời”. Vợ Cuội tính hay quên... cứ nhè cây mà... tè;.. Cây dông lên trời thật !

Cuội về nhà thấy thế hốt hoảng níu cây lại và Cuội bay tuốt đến mặt giăng. Trước cả anh hùng vũ chụ Phạm Tuân !

So hai truyện em tức.. anh ách. Hậu Nghệ nó dũng mãnh, mặt trời có 10 nó bắn rụng hết 9 ! Hằng Nga bay nhờ năng lượng thuốc trường sinh. Cuội nhà mình... ăn may vào rừng phát hiện cây truờng sinh. Phi thuyền ta... bay nhờ… năng lượng.... nước… tè ! Ô Hô !Nghĩ mà tức !

Thế nhưng tinh thần dân tộc của em liền trỗi dậy... em tưởng tượng ra cảnh Thằng Cuội gặp Hằng Nga thế nào nhỉ ?

Cô nàng hẳn mới đầu chê cái thằng An Nam răng đen, quê mùa và so với lão chồng bắn mặt giời của mình ! Cô chắc phải “chảnh” , mặt sưng mày xỉa với thằng cuội.. “em chả” “em chả” ! Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén !

Tục ngữ tân thời có câu “ Thứ nhất cự ly, thứ nhì chai mặt ”.

Cự ly thì có ai gần nàng bằng Cuội ? Chai mặt thì là.. nghề của cuội ! Kết quả tất nhiên là : Có chê ỏng chê eo thì rút cục cũng phải... ngả vào lòng chú Cuội ! Còn lựa chọn nào khác mà “chảnh” ?

Nhờ thuốc trường sinh mà hai vợ chồng còn sống trẻ và khỏe tới... bây giờ. Vậy thì số phận của họ ngày nay ra sao ?

Cuội là … ông tổ của “ Việt Kiều xa tổ quốc ” !

Cuội về cùng bà vợ chân dài, được nhà nước hoan nghênh nồng hậu. Báo chí đăng tít lớn : “ Brad Cuoi, một người Việt thành đạt ở vũ trụ ”, “Angelina Hang Cuoi, đoạt giải vũ Nghê Thường dải Ngân Hà ! ”.

Cuội vào danh sách Ghi Nét, “top ten nhất” ! Người Việt đầu tiên lên mặt trăng. Người Việt sở hữu cây đa cổ nhất. Người Việt đầu tiên... xa tổ quốc. Người Việt đầu tiên sở hữu hàng triệu mẫu đất trên mặt trăng. Một đại gia địa ốc tầm vóc .. Thái Dưong Hệ ! Người Việt đầu tiên lấy... hoa hậu Trung Quốc (So với Angelina Hang, thì Chương Tử Di, Củng Lợi chỉ đáng làm... A Hoàn !) vv...

Brad Cuội tổ chức thi hoa hậu thế giới ở Nha Trang, Cần Thơ, An Giang vv...

Angelina Cuôi làm MC, biên đạo múa ban vũ nghê thường với 1000 cô gái đẹp như tiên.

Brad Cuội ký kết hợp đồng với Thủ Đô Hà Nội để mở rộng Hà Nội đến cung trăng.

Thị trường địa ốc trở nên nóng như chưa bao giờ !

Quốc hội biểu quyết thông qua dự án tàu cao tốc nối liền Hà Nội - Cung Trăng. Trẻ con có thể đi học, các bà có thể đi chợ.

Angelina Hang Cuoi trưa chạy Show ở Hà Nội, Sài Gòn tối về Lâu Đài ở mặt Trăng !

Sướng quá!

Mỗi dịp trung thu về, trẻ em nghêu ngao hát :

Bóng trăng... trắng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội già
Ôm... nàng... Hắng Nga...
Ôm nàng ư ứ... Hắng... ư... Nga !

Trích từ Blog Đoan Hùng