Hiển thị các bài đăng có nhãn phim ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phim ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

Không thể giao Hà Nội cho... "những con cáo" tư vấn

Tuần Vietnam.net có bài phỏng vấn GS Michael Douglass (Trung tâm Nghiên cứu toàn cầu hóa, ĐH tổng hợp Hawaii, Mỹ). Một GS đại học ở Mỹ nhưng đã chẩn đoán chính xác, bắt đúng "bệnh" của quy hoạch và quản lý Hà Nội hiện nay. Ông còn nói hộ nguyện vọng của đa số người dân Hà Nội đang bị mất Hà Nội của chính mình. Một người nước khác lo cho những người nghèo của Hà Nội.
Để tiện cho việc theo dõi, xin lưu ở đây toàn bộ bài phỏng vấn. Bài gốc ở đây.

Trở thành tài sản riêng của ai đó?
- GS có quan tâm đến Đề án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô Hà Nội đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050 và những thảo luận xung quanh đó không?
- Tôi rất quan tâm chứ. Tôi cho rằng tương lai của Hà Nội phải thuộc về những người HN, và bản quy hoạch đang được làm kia phải phản ánh tiếng nói của họ. Nhưng tôi cảm thấy thực tế của bản đồ án này không phải như vậy. Đồ án quy hoạch đã không phản ánh được văn hóa và lịch sử giàu có của thành phố, và có rất nhiều vấn đề còn tồn tại về giao thông, môi trường... cho đến việc giữ bản sắc của thành phố.


GS Michael Douglass (Nguồn: Website ĐHTH Hawaii)

Bản thân tôi không chống lại những công trình hiện đại bằng sắt, thép, kính, nhưng phải cân bằng. Siêu thị cũng tốt thôi, nhưng còn chợ thì sao, tại sao không giữ cả hai? Tại sao ta không có thêm cả công viên dành cho công chúng và những phòng tập tiện nghi hay những resort cho những người giàu có? Dường như các bạn đang biến nhiều không gian công cộng thành không gian riêng cho một nhóm người.
Mối lo lắng của tôi là tầm nhìn của ai, tiếng nói của ai đang được phản ánh trong đồ án quy hoạch? Còn chính quyền ở đâu, khi chính những đường phố, những tòa nhà cũng trở thành tài sản riêng của ai đó? Bạn có thể vào trong, nhưng chẳng thể làm gì ở đó, vì nó không phải của bạn. Trong khi chính chợ, công viên cũng như hè phố ở Hà Nội... mới là không gian để con người trò chuyện, chia sẻ, cả với những người quen và người không quen.
 Một vấn đề nữa là công bằng xã hội, dường như ở Hà Nội bây giờ thì người giàu có tất cả, còn những người nghèo mất đất, mất cơ hội, mất nguồn sống. Mọi người đều phải được trao cơ hội để có cuộc sống tốt hơn, không thể chỉ tập trung cho những người giàu.
- GS đã có buổi seminar với chủ đề "Hà Nội - thành phố toàn cầu hay thành phố sống tốt". Phải chăng ý GS là Hà Nội đang theo xu hướng thành phố toàn cầu?
- Tôi không biết nhiều về HN như các bạn, nhưng ngược lại tôi nhìn thấy nhiều điều mà các bạn không nhìn thấy. Tôi không dám "bảo" ai đó phải làm gì, mà muốn mở ra những cuộc đối thoại, trao đổi để từ đó các bạn sẽ tìm thấy một tầm nhìn chung. Ở buổi seminar, tôi nhận ra mọi người đến đó đều rất quan tâm đến chủ đề, và đến phần thảo luận thì tôi không phải nói nhiều vì mọi người thay nhau nói rồi. Lẽ ra mỗi 6 tháng, chúng ta phải có một buổi trao đổi, thảo luận tập thể như vậy.
Những con gà sẽ bị ăn thịt
- Ý tưởng về một lựa chọn cho Hà Nội trong GS xuất phát từ khi nào?
- Ồ, một câu hỏi rất thú vị. Khi tôi đến đây lần đầu tiên, tôi nghĩ vấn đề của Hà Nội phải ở hướng ngược lại, thành phố có vẻ "đóng băng", không có nhiều sự phát triển. 10 năm phát triển đầu tiên là quãng thời gian phát triển tốt, mọi thứ thay đổi theo chiều hướng tốt lên, kể cả việc có một vài chung cư cao cấp, khách sạn sang trọng hay siêu thị chẳng hạn. Nhưng sẽ đến một điểm "ngưỡng", có lẽ từ khoảng 4, 5 năm trở lại đây, khi mọi thứ trở nên quá mức. Hà Nội giờ đây ngập tràn hình ảnh của các tập đoàn lớn, giống với bất cứ một thành phố nào.
3 năm trước, lúc đó tôi ở TPHCM. Có một cửa hàng Gucci rất lớn mới khai trương. Rồi một khoảnh khắc, tôi nhìn vào khung cửa sổ rất lớn của cửa hàng với hình ảnh quảng cáo khổng lồ một phụ nữ hiện đại, giàu có, nhưng trong đó tôi lại nhìn thấy sự phản chiếu một phụ nữ Việt Nam bán rong nhỏ bé, đội nón lúp xúp. Đúng thời điểm đó, tôi cảm thấy Việt Nam thu nhỏ lại, Đó là thời điểm tôi bừng tỉnh.
Và bây giờ là câu chuyện quy hoạch Hà Nội, khi mà công ty đang xây dựng những khu đô thị mới lại chính là công ty tư vấn thực hiện quy hoạch này. Đó là sự xung đột, sự đối lập lợi ích rất lớn, sẽ thiếu vắng sự khách quan. Điều này không được phép xảy ra.
Tôi đã từng nói đùa rằng "chúng ta không nhờ những con cáo canh giữ những con gà"
- Ồ, thế thì sẽ chẳng còn con gà nào cả?
- Đúng thế, chắc chắn những con cáo sẽ vui vẻ nhận lời, chỉ có điều những con gà sẽ bị ăn thịt.
Điều bạn cần biết là tại sao tất cả những công ty tư vấn đó lại nồng nhiệt đến Việt Nam trong bối cảnh suy giảm kinh tế này. Ví dụ với các công ty Hàn Quốc, bạn phải biết là ở Hàn Quốc có hơn 500.000 ngôi nhà và căn hộ đang bỏ không, chẳng có người ở. Các công ty đó chẳng có việc gì để làm ở Hàn Quốc, nên phải tìm việc ở nơi khác. Tình trạng đó cũng diễn ra với nhiều công ty của các quốc gia khác. Ở Mỹ cũng có hàng trăm, hàng ngàn trung tâm thương mại đang bị để không. Các bạn phải tỉnh táo với xu thế này.
Ở Việt Nam hiện tại có quá nhiều cơ hội cho các tập đoàn kinh tế kiếm được lợi nhuận khổng lồ. Chỉ cần mua đất nông nghiệp, rồi xây dựng đô thị trên đó. Chẳng phải làm gì nhiều, chỉ xây vài ngôi nhà hiện đại và bảo bạn bỏ tiền mua nó. Bạn tưởng đó là đầu tư nước ngoài, nhưng thật ra không phải, chính người Việt bỏ tiền mua những ngôi nhà đó đấy chứ?
Cũng do nhu cầu của chính người Việt Nam, ai cũng muốn bước chân vào tầng lớp trung lưu, và họ nghĩ họ sẽ làm được điều đó bằng cách mua một căn nhà ở khu đô thị kiểu Ciputra chẳng hạn? Một nghịch lý là tất cả những người bạn của tôi có nhà ở Ciputra đều không muốn sống ở đó, họ mua nhà để đầu tư thôi, nên tạo ra bong bóng bất động sản, "chẳng ai muốn, nhưng lại có vẻ như ai cũng muốn mua chúng". Một điểm khác biệt nữa của Việt Nam là các bạn có thể xin tiền của bố mẹ, anh chị... để mua một căn nhà rất sang trọng. Bạn sử dụng những mối quan hệ gia đình truyền thống theo cách không thể có ở các nước phương Tây.


 Một trong những bức ảnh chụp Hà Nội của nhiếp ảnh gia người Canada Greg Girard trong cuốn sách ảnh "Tiếng gọi Hà Nội 1000 năm" mới phát hành. Ảnh: VnExpress

 20 năm nữa, mọi thứ sẽ biến mất?
- Theo GS, để trở thành một thành phố sống tốt, Hà Nội nhất định phải giữ được những nét đặc trưng gì?
- Trung tâm Nghiên cứu toàn cầu hóa của chúng tôi đã hỗ trợ tổ chức cuộc thi ảnh "Hà Nội - một không gian sống" vào năm ngoái. Đề tài của cuộc thi là người Hà Nội chụp ảnh thành phố của mình, chỉ có một quy định thôi: Không phải là ảnh cho khách du lịch, mà bức ảnh phải thật sự có ý nghĩa với người chụp.
Chúng tôi đã nhận được 1800 bức ảnh, và những bức đẹp nhất được tập hợp để xuất bản một cuốn sách. Khi tôi hỏi người bạn Hà Nội đã cùng chúng tôi tổ chức cuộc thi và làm cuốn sách này, rằng "ấn tượng sâu sắc nhất của cô với những bức ảnh là gì", cô ấy đã trả lời "trong 20 năm nữa, những thứ này sẽ biến mất". Bởi tất cả đều là những hình ảnh về đời sống văn hóa, đời sống xã hội rất đặc trưng của người Hà Nội, nhưng nếu không gian để diễn ra các hoạt động đó không còn thì chính các hoạt động cũng không thể còn.

Thực hiện: Khánh Linh-Tuần Vietnam

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

Không phải là chữa cháy mà là phá rối

Đã tưởng vụ  "dịch sai trong LHP" tuyên án được rồi, nào ngờ người cùng dẫn chương trình hôm đó là MC Mỹ Uyên bật mí thêm nhiều tình tiết mới. Hãy xem trần tình của Mỹ Uyên trên trang VTC hôm nay:

“Tôi hoàn toàn bất ngờ khi anh Sâm cất lời dịch phần phát biểu của diễn viên Ngô Ngạn Tổ bởi anh ấy phụ trách phần dẫn chương trình bằng tiếng Việt. Và trong tình thế đó, tôi không thể cắt ngang lời anh ấy. Nếu tôi nhảy vô cắt lời, vừa thể hiện sự thiếu tôn trọng bạn dẫn, lại không tốt cho chương trình trước đông đảo khán giả nước ngoài”.
 

Theo lời MC Mỹ Uyên, trước chương trình, BTC bố trí sẵn các thông dịch viên tiếng Anh, Pháp, Hàn Quốc và Trung Quốc để dịch lời khách mời phát biểu. Dẫn đôi với MC Lại Văn Sâm, Mỹ Uyên có nhiệm vụ chuyển lời dẫn bằng tiếng Việt sang tiếng Anh, giúp khán giả nước ngoài theo dõi, hiểu vấn đề đang xảy ra trên sân khấu.
 

Kịch bản chương trình đêm bế mạc LHP được Cục Điện ảnh, Đài truyền hình Việt Nam, công ty BDH kiểm duyệt khá kỹ lưỡng. Riêng phần kịch bản tiếng Anh của Ngô Mỹ Uyên còn phải thông qua phía Bộ ngoại giao.

“Thực ra tôi rất thụ động trong vai trò dẫn chương trình đêm đó. Tôi bắt buộc tuân thủ kịch bản mà không được thêm bớt gì. Anh Sâm là người cuối cùng sửa kịch bản tiếng Việt, sau đó đưa sang Bộ Ngoại Giao dịch sang tiếng Anh cho tôi” - Mỹ Uyên nói.

Người đẹp cho biết thêm, từng dẫn nhiều chương trình ở nước ngoài, khi làm việc với các đạo diễn, họ thường bắt MC tuân thủ kịch bản một cách chặt chẽ, nghiêm ngặt. Đạo diễn yêu cầu ra sao, MC nhất định phải làm theo thế ấy. Đó là một sự cẩn trọng cần thiết trong một chương trình trực tiếp.

Tuy nhiên, chị cũng lường trước chuyện lên sân khấu, MC Lại Văn Sâm sẽ không nói đúng y chang như kịch bản ban đầu mà dẫn dắt thêm một vài câu chuyện bên lề.

“Tôi công nhận sự dẫn dắt chương trình, ngoài kịch bản của anh Sâm phù hợp với người Việt Nam. Và việc anh ấy nói phục vụ khán giả VN là điều tốt, nhưng không phù hợp với người nước ngoài. Chẳng hạn việc anh ấy đề cập tới ngày Phụ nữ Việt Nam, thì phần đông khán giả ngoại quốc hoàn toàn không hiểu tại sao anh ấy nói như thế. Do đó, tôi phải bỏ qua một số lời dẫn nhất định của anh Sâm vì nó không ăn nhập với kịch bản tiếng anh. Mọi người thấy tôi nói ít hơn anh ấy là vậy”
.

Qua tường thuật trên đây có thể thấy việc chuẩn bị kịch bản tương đối chặt chẽ, kể cả việc duyệt kịch bản.Và cô Mỹ Uyên này có vẻ hiểu và thấy được trách nhiệm của mình.
Còn đối với hành động của LVS ta có thể gọi là gì? Đây không phải là chữa cháy, cũng không phải là dịch sai đơn thuần.
Đây  là thể hiện của  một kẻ ngu xuẩn muốn nổi danh nên đã có những hành động thô lỗ phá rối buổi lễ.
Một hành động làm mất thể diện quốc gia, làm giảm uy tín của chính ngay Đài THTƯ không chỉ đáng trách mà còn phải có hình thức xử lý kỷ luật thích đáng người đã gây ra chuyện này.